
Những ngày này, khi cùng anh em bám công trường dự án cao tốc Vinh - Thanh Thủy, có lúc đứng lặng nhìn các mũi thi công vẫn miệt mài dưới nắng gió, tôi lại bất giác nhớ về gần 10 năm đã qua cùng Đèo Cả.

Từ một kỹ sư trẻ mang theo chiếc ba lô và những kỳ vọng giản dị, đến hôm nay nhìn lại, tôi nhận ra hành trình ấy đã mang đến cho mình nhiều hơn rất nhiều so với những gì từng hình dung ban đầu.
Nếu có ai hỏi điều gì khiến tôi thấy may mắn nhất khi lựa chọn Đèo Cả, tôi sẽ không nhắc đến vị trí công việc hay những dự án đã tham gia. Điều quý giá nhất là tôi được làm nghề đúng nghĩa – được thử thách, được tin tưởng và từng bước trưởng thành qua công việc thực tế.
Gia nhập Đèo Cả để vươn mình

Tháng 11/2016, tôi gia nhập Đèo Cả trong giai đoạn Tập đoàn đang triển khai nhiều dự án hạ tầng trọng điểm trên cả nước. Hầm Cù Mông là công trình đầu tiên tôi tham gia, đồng thời cũng là nơi giúp tôi hiểu rõ hơn về con người và văn hóa nơi đây.
Trước đó, tôi đã có thời gian làm việc trong lĩnh vực xây dựng giao thông, nhưng luôn mong muốn được tham gia những dự án lớn hơn, nơi có thể đối mặt với các bài toán khó để học hỏi từ thực tiễn. Chính mong muốn đó đã đưa tôi đến Đèo Cả.
Nhưng điều thu hút tôi khi ấy không chỉ là quy mô của các dự án mà còn là khát vọng của người Đèo Cả. Ngay từ những ngày đầu trên công trường, điều gây ấn tượng không chỉ là quy mô dự án, mà còn là tinh thần làm việc của con người nơi đây: quyết liệt dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm. Khó khăn không phải lý do để dừng lại, mà là động lực để tìm giải pháp, tiếp tục tiến tới.
Tôi nhớ rõ tinh thần sẻ chia giữa các đồng nghiệp. Người đi trước tận tình hướng dẫn người đi sau, cùng nhau tháo gỡ từng vướng mắc trong công việc. Chính môi trường đó giúp tôi tích lũy kinh nghiệm, rèn luyện bản lĩnh nghề nghiệp và hiểu rằng công trường không chỉ là nơi sản xuất, mà còn là một giảng đường thực tiễn.
Làm nghề xây dựng đồng nghĩa với những tháng ngày xa gia đình. Có những dịp lễ, Tết chỉ có thể nhìn người thân qua màn hình điện thoại. Có những đêm trực công trường giữa mưa gió, áp lực tưởng chừng vượt quá giới hạn bản thân.
Nhưng nhờ có đồng đội bên cạnh, tôi chưa bao giờ cảm thấy đơn độc. Những bữa cơm vội giữa ca, những cuộc trao đổi kéo dài đến khuya để tìm giải pháp đã khiến Đèo Cả dần trở thành một phần gắn bó, không chỉ đơn thuần là nơi làm việc.
Được giao việc khó để trưởng thành hơn

Một dấu mốc quan trọng trong hành trình nghề nghiệp của tôi là khi được tin tưởng giao nhiệm vụ Phó Giám đốc Ban Điều hành cụm dự án Quảng Ninh, gồm cầu Cửa Lục 1, cầu Cửa Lục 3 và hầm đường bao ven biển Hạ Long – Cẩm Phả.
Đây là lần đầu tiên tôi tham gia điều hành một cụm dự án lớn với nhiều hạng mục phức tạp, yêu cầu cao về tiến độ, chất lượng, sự phối hợp giữa nhiều đơn vị và nhiều cơ quan chức năng, và cũng là quãng thời gian tôi thực sự bước ra khỏi “vùng an toàn” của bản thân.
Mặc dù đã trải qua các vị trí nhân viên rồi trưởng bộ phận Kế hoạch - Kỹ thuật, ca trưởng và Chỉ huy công trường, nhưng khi bước vào vai trò điều hành ở quy mô lớn hơn, tôi nhận ra phạm vi trách nhiệm đã thay đổi hoàn toàn. Không chỉ quản lý một mũi thi công hay một hạng mục cụ thể, tôi phải nhìn nhận dự án từ góc độ tổng thể, cân đối nguồn lực, phối hợp nhiều đơn vị, cơ quan ban ngành và chịu trách nhiệm cho kết quả chung của cả tập thể.
Khoảng thời gian tại Quảng Ninh cũng là giai đoạn tôi học được nhiều về công tác điều hành. Mỗi ngày đều phát sinh vấn đề mới: tổ chức thi công, điều phối thiết bị, quản lý nhân sự, phối hợp các bên liên quan.

Muốn giải quyết vấn đề thì phải bám công trường, phải lắng nghe chính những người đang làm việc trong lòng núi đá, hay trên đỉnh giàn giáo ngoài kia. Rất nhiều lần, những khó khăn tưởng như không có lời giải lại được tháo gỡ từ chính những sáng kiến, những kinh nghiệm rất thực tế của anh em kỹ sư, công nhân ngay tại hiện trường.
Có những thời điểm áp lực tiến độ rất lớn, buộc người quản lý phải đưa ra quyết định nhanh nhưng vẫn đảm bảo an toàn và chất lượng. Chính môi trường đó giúp tôi rèn luyện khả năng thích ứng, tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh khi đối diện khó khăn.
Những trải nghiệm này trở thành nền tảng quan trọng để tôi tự tin hơn khi đảm nhận các nhiệm vụ ở quy mô lớn hơn sau này.
Học tập để làm chủ tương lai

Một trong những điều tôi luôn trân trọng là Đèo Cả không chỉ giao việc mà còn tạo điều kiện để người lao động được học tập và phát triển.
Trong quá trình công tác, tôi có cơ hội tham gia nhiều chương trình đào tạo về chuyên môn, quản lý dự án và kỹ năng lãnh đạo. Đặc biệt, khóa đào tạo công nghệ đào hầm TBM tại Trung Quốc đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc.
Lần đầu tiên được tiếp cận trực tiếp với những công nghệ đào hầm tiên tiến của thế giới, tôi nhận ra ngành xây dựng hạ tầng đang thay đổi rất nhanh. Nếu không liên tục học hỏi và cập nhật kiến thức, người kỹ sư sẽ khó có thể theo kịp yêu cầu ngày càng cao của nghề nghiệp.
Giá trị lớn nhất mà những chương trình đào tạo mang lại không chỉ là kiến thức mới mà còn là sự thay đổi trong cách nhìn nhận công việc. Tôi bắt đầu học cách tiếp cận dự án từ góc độ tổng thể hơn, chú trọng đến quản trị chi phí, quản trị rủi ro, tối ưu nguồn lực và phát triển đội ngũ.
Tôi cũng hiểu rằng người quản lý không chỉ là người điều hành công việc mà còn phải là người truyền cảm hứng, hỗ trợ và tạo cơ hội để những người xung quanh cùng phát triển. Đó chính là tinh thần học tập liên tục và làm chủ tương lai mà Đèo Cả luôn khuyến khích mỗi cán bộ, nhân viên theo đuổi.
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra rằng mỗi công trình, mỗi vị trí công tác và mỗi khóa đào tạo đều để lại cho mình những bài học riêng. Tất cả những trải nghiệm ấy không chỉ giúp tôi hoàn thiện năng lực chuyên môn mà còn hình thành nên cách nhìn nhận về nghề nghiệp và trách nhiệm của một người kỹ sư đối với công việc, đồng nghiệp và xã hội.
Vẫn sẽ chọn Đèo Cả

Gần 10 năm là Người Đèo Cả, điều giữ tôi gắn bó với nơi đây không phải là một con số hay chức danh, mà là những giá trị tôi đã tìm thấy.
Có những ký ức sẽ theo tôi suốt cuộc đời. Trận lũ lịch sử tại dự án Đồng Đăng - Trà Lĩnh và sự hy sinh của đồng nghiệp khi đang thực hiện nhiệm vụ là mất mát mà mỗi lần nhắc lại tôi vẫn không khỏi nghẹn lòng. Đó không chỉ là nỗi đau của gia đình, người thân và đồng nghiệp mà còn là bài học sâu sắc về trách nhiệm, sự tận tụy và những hy sinh thầm lặng của người làm nghề xây dựng.
Biến cố ấy khiến tôi càng thấu hiểu rằng phía sau mỗi công trình là biết bao mồ hôi, công sức và sự cống hiến của con người. Cũng bởi vậy, tôi luôn tự nhắc mình phải sống và làm việc xứng đáng hơn với những giá trị mà Đèo Cả đã và đang theo đuổi: trách nhiệm, tận tâm, nghĩa tình và khát vọng phụng sự.
Nhìn lại gần một thập kỷ đã qua, điều quý giá nhất mà Đèo Cả mang lại cho tôi là những bài học nghề nghiệp, những người đồng đội đã cùng tôi đi qua những giai đoạn khó khăn nhất và niềm tự hào khi được góp sức vào những công trình có ích cho đất nước.
Mỗi người có một lựa chọn khác nhau trên con đường nghề nghiệp của mình. Có người chọn nơi có thu nhập cao hơn, có người chọn môi trường thuận lợi hơn, và tôi hoàn toàn tôn trọng những quyết định ấy. Nhưng nếu được chọn lại từ đầu, tôi vẫn luôn chọn Đèo Cả. Những gì mình nhận được ở Đèo Cả nhiều hơn rất nhiều so với những điều tôi từng mong đợi khi bước chân vào đây với chiếc ba lô của một kỹ sư trẻ vừa chân ướt chân ráo ra trường 10 năm trước.
Với tôi, Đèo Cả là mái nhà thứ hai - nơi tôi gửi gắm tuổi trẻ, tâm huyết và niềm tin của mình.
Và có lẽ vì vậy, mỗi khi đứng giữa công trường, nhìn những tuyến đường, cây cầu hay đường hầm dần thành hình, tôi luôn thấy tự hào vì một phần tuổi trẻ của mình đã được góp vào đó.
Một hành trình trưởng thành cùng Đèo Cả.
Kỹ sư Nguyễn Đức Phương, Phó Giám đốc Ban Kế hoạch - Kỹ thuật Tập đoàn Đèo Cả, Giám đốc BĐH Gói thầu XL01 dự án cao tốc Vinh - Thanh Thủy, nguyên Phó Giám đốc BĐH cụm dự án Quảng Ninh, nguyên Phó Giám đốc Thường trực BĐH Tổng thầu dự án Đồng Đăng - Trà Lĩnh.
Trọng Sang (ghi) – Quý Bình (ảnh)

