Tinh thần Ki-tô giáo trong bài Phép toán đời thường

Bao trùm trong ca từ của bài Phép toán đời thường là những ứng xử trong đời sống mang đậm triết lý Ki-tô giáo. Dấu cộng, trừ, nhân, chia vốn là những phép tính trong toán học, nhưng khi tác giả Hồ Minh Hoàng và Lê Bảo Long nhìn qua lăng kính cuộc sống thì nó đã trở nên gần gũi với giáo lý Ki-tô giáo. Chỉ với bốn phép tính này, người nghe bắt gặp những lời dạy của Chúa trong Kinh 10 điều răn và trong bài giảng Phúc thật tám mối của Chúa Giê-su…

Có thể nói, ở đâu trong bài hát cũng bắt gặp những yếu tố được rút tỉa từ trong Kinh thánh. Tuy nhiên, có hai điểm cũng được soi từ lăng kính nhà đạo mà tôi đồng cảm với tác giả đó là góc nhìn từ Kinh thánh Tân ước soi rọi về thời kỳ ban đầu của Sáng Thế ký, thời mà ta hay gọi là thuở hồng hoang. Điểm thứ hai là cái nhìn từ Dụ ngôn 10 nén bạc.

1. Điều thú vị là thông qua cộng, trừ, nhân, chia, tác giả có cái nhìn xuyên suốt về thời kỳ đầu Thiên Chúa tạo dựng nên trời đất, vạn vật và con người. Lần dở Chương 1 sách Sáng thế ký, trở về với thuở hồng hoang, khi ấy “Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm ra quả là rất tốt đẹp!” (Sáng thế ký, chương 1, câu 31). Tuy nhiên, chẳng bao lâu, con người sinh thói tham lam ích kỷ, ganh ghét rồi chém giết nhau. Mọi sự trượt dài bắt đầu từ sự sa ngã của A-đam và Eva khi bất tuân lời Chúa, ăn trái cấm trong vườn Địa Đàng (Sáng thế ký chương 3, câu 1-24). Tiếp đến, khi Ca-in giết em mình là A-ben, báo hiệu mở đầu thời kỳ con người lao vào con đường tội lỗi.

Bước sang thời kỳ Tân Ước, Chúa Giê-su xuất hiện, trở thành một A-đam mới, sửa lại những sai lạc do A-đam cũ gây nên, hầu cứu nhân loại khỏi vòng huỷ diệt. Chúa Giê-su đến, dạy người ta muốn tìm lại hạnh phúc, cái hạnh phúc ban đầu con người vốn có, thì phải thực hiện Lời Chúa: "Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi" (Marco chương 12, câu 28b-34). Có lẽ từ ý này trong Tân Ước, tác giả Phép toán đời thường đã viết: “Nhặt từng yêu thương đến cuối con đường... Góp từng sắc hương ướp ngọt đời hồng hoang”.

Chỉ có yêu thương mới đưa con người ta đến với hạnh phúc nguyên thuỷ, hạnh phúc như con người vốn có ở thuở hồng hoang.

2. Phép cộng trong bài hát dễ dàng liên tưởng đến Dụ ngôn 10 nén bạc trong Phúc âm theo Thánh Luca 19, 11-28. Dụ ngôn này kể, ông chủ kia trước khi đi xa, phát mỗi gia nhân một nén bạc và dặn “hãy làm ăn sinh lợi cho đến khi ta trở về”. Đến ngày nọ ông chủ về tính sổ. Câu chuyện chỉ đề cập đến ba trong số 10 gia nhân ấy. Người thứ nhất đã sinh lợi cho ông chủ từ một nén thành 10 nén bạc, người thứ hai sinh lợi từ một nén thành năm nén. Còn người thứ ba lấy nén bạc bọc khăn và giữ kỹ, không làm cho sinh lợi, đáng bị nguyền rủa.

Thông qua câu chuyện này, Chúa Giê-su dạy rằng, mỗi người đều được ban cho một khả năng riêng, mỗi người phải biết “cộng” những khả năng ấy lên để phụng sự xã hội. Trong xã hội, mỗi người được xếp đặt một vị trí, công việc khác nhau. Trong công ty, người làm sếp lớn, người làm sếp nhỏ, làm nhân viên… Mỗi người mỗi vị trí, mỗi công việc khác nhau, nhưng mỗi người đều phải có bổn phận làm tốt phần việc của mình, sẽ thành một doanh nghiệp, một cộng đồng tốt đẹp phong phú, bổ túc cho nhau:

"Dang đôi tay cộng thêm những đôi tay. Xây bao ước mơ tươi đẹp ngày mai. Mang bao khát khao cộng khao khát trong đời. Vươn xa biển khơi phía chân trời hằng mơ...” (Phép toán đời thường)

Sơn Hoàng

Bài viết liên quan