Họ là kỹ sư, kế toán, cán bộ vận hành, nhân viên cấp dưỡng… những người phụ nữ đang âm thầm góp sức trên hành trình mở những cung đường của Tập đoàn Đèo Cả. Có người đã gắn bó 7 năm, 10 năm, thậm chí còn lâu hơn thế. Điều níu giữ họ ở lại không chỉ là một công việc ổn định, mà còn là niềm tin, sự trân trọng và văn hóa “Khát vọng - Kiên định - Tri ân” - sơi dây bền chặt kết nối những con người dưới cùng một mái nhà.
“Rời phố thị, tôi về với gió Lào
Gói hành trang là hoài bão, khát khao
Gác lại phòng cao, điều hòa mát rượi
Về giữa công trường, bụi đá xôn xao…”
Đó không chỉ là những vần thơ, mà còn là lựa chọn của chị Lê Thị Hoa – nhân viên kế toán ở dự án Quảng Ngãi - Hoài Nhơn. Trên hành trình mở lối, nối dài những cung đường của đất nước cùng Tập đoàn, chị Hoa cũng như nhiều “đóa hồng” khác đã chọn gắn bó với công trường, nơi có nắng gió, bụi đá nhưng cũng là nơi những ước mơ đang từng ngày hình thành.

Chị Lê Thị Hoa – nhân viên kế toán ở dự án Quảng Ngãi - Hoài Nhơn.
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, câu chuyện về họ không chỉ là lời chúc mừng, mà còn là lời tri ân dành cho những người phụ nữ âm thầm phía sau, góp sức xây dựng mái nhà Đèo Cả ngày càng vững mạnh.
Hơi ấm từ những căn bếp
4 giờ sáng, sương còn đọng trên lá. Khi nhiều người còn đang say giấc, căn bếp tại Ban điều hành dự án cao tốc TP.HCM - Trung Lương - Mỹ Thuận đã bập bùng ánh lửa. Đó cũng là lúc chị Cổ Thị Hồng Loan - nhân viên cấp dưỡng tại Ban Điều hành dự án bắt đầu một ngày làm việc mới.
Ba năm gắn bó với mái nhà Đèo Cả, có nhiều hôm chị Loan trở về rất muộn sau khi đã hoàn tất bữa ăn cho anh em và dọn dẹp căn bếp gọn gàng, sạch sẽ. Thế nhưng sáng hôm sau, chị vẫn là người có mặt từ rất sớm để chọn nguyên liệu, sơ chế thực phẩm và chuẩn bị bữa ăn để kịp giờ làm việc cho cán bộ, công nhân viên.

Chị Cổ Thị Hồng Loan - nhân viên cấp dưỡng tại Ban Điều hành dự án cao tốc TP.HCM - Trung Lương - Mỹ Thuận.
Công việc của chị không trực tiếp đứng giữa nắng gió công trường, nhưng căn bếp được xem là nơi bảo vệ sức khoẻ, tiếp thêm năng lượng cho anh em. Vì thế, từ khâu chọn thực phẩm đến công đoạn nấu nướng, các “chị nuôi” luôn làm việc bằng cả trái tim. Mỗi bữa ăn được chuẩn bị tỉ mĩ, tươi ngon và đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, như thể đang nấu cho chính gia đình của mình.
“Chỉ cần làm tốt phần việc của mình, dù ở vị trí nào cũng góp sức vào thành công chung,” chị Loan chia sẻ. Với chị, niềm vui giản dị là khi đến giờ ăn nghe anh em vui vẻ hỏi: “Sáng nay có món gì thế chị Loan?” hay “Hôm nay cơm ngon quá chị Loan ơi! … là mọi mệt nhọc đều tan biến.
Ít ai biết, phía sau nụ cười hiền hậu ấy là nỗi lo của một người mẹ có con mắc bệnh tim bẩm sinh. “Vì con, tôi càng hiểu giá trị của sức khỏe. Mỗi bữa ăn đủ dinh dưỡng và an toàn cũng là cách tôi chăm lo cho anh em ở đây”, chị Loan tâm sự và nói thêm: “Ngọn lửa không chỉ nấu chín thức ăn. Nó còn sưởi ấm cả một đại gia đình”.
Tại hầm Đèo Cả, những ngày đầu tháng 3, từ sáng sớm căn bếp của Xí nghiệp vận hành hầm đã tỏa ra hơi ấm và mùi hương quen thuộc. Ở đó, chị Lê Thị Hạnh Viên - nhân viên cấp dưỡng đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho anh em kịp giờ thay ca.
Ba năm khoác lên mình “màu áo xanh chị nuôi Đèo Cả”, chị Viên đã quen với những buổi sáng dậy sớm. Giọt mồ hôi thấm lưng áo, đôi tay thoăn thoắt nêm nếm, nhưng trên môi chị lúc nào cũng nở nụ cười hiền hậu.
“Niềm vui của tôi giản dị lắm. Nhìn khay cơm vơi dần, nghe một lời khen chân tình là đủ hạnh phúc rồi,” chị Viên chia sẻ.
Giữa công trình hầm dài hun hút, nơi hàng trăm con người ngày đêm thay nhau giữ cho tuyến đường an toàn thông suốt, thì chính những bữa cơm nóng hổi ấy là khoảng thời gian để anh em quây quần, chia sẻ những câu chuyện đời, chuyện nghề. Có những đóng góp dù không hiện lên trên bản vẽ, nhưng thiếu họ công trình sẽ không trọn vẹn.
Trưởng thành dưới mái nhà chung
Tại tuyến cao tốc Cam Lâm - Vĩnh Hảo, chị Nguyễn Thị Thanh Hương - Phó Giám đốc Xí nghiệp Quản lý vận hành là một trong những người gắn bó với dự án từ những ngày đầu triển khai thi công đến khi những dòng xe đầu tiên lăn bánh khi công trình hoàn thành đưa vào vận hành.
Ninh Thuận là vùng đất của nắng gắt và gió dài bất tận. “Người ta thường ví phụ nữ như những đóa hoa hồng, nhưng ở vùng đất nhiều nắng gió này, tôi thấy chị em giống hoa xương rồng hơn”, chị Hương nói và cho biết trong điều kiện khắc nghiệt ấy, phụ nữ tại xí nghiệp đảm nhận nhiều vị trí từ tổng hợp, vận hành, hậu kiểm dữ liệu, y tế, trực hotline… nhưng có lẽ chưa khi nào chị em than phiền.

Tập thể Xí nghiệp Quản lý vận hành đường cao tốc Cam Lâm – Vĩnh Hảo tại hầm Núi Vung.
“Có người hỏi tôi, làm vận hành cao tốc có gì vui. Với tôi, vui nhất là khi tuyến đường thông suốt, không tai nạn, không ùn tắc, người dân lưu thông an toàn”, chị Hương mỉm cười và nói thêm “Phụ nữ ở đây luôn được tạo điều kiện và được trân trọng. Có lẽ vì thế mà chúng tôi đã chọn gắn bó với nơi này suốt nhiều năm qua”.
Chị Nguyễn Lê Gia Bảo - nhân viên kế toán Xí nghiệp Quản lý vận hành hầm Cù Mông đã có gần 10 năm làm việc tại đây. Một thập kỷ không phải là quãng thời gian ngắn trong đời một người phụ nữ.
Chị kể “Mười năm trước, tôi chỉ nghĩ tìm một công việc ổn định. Nhưng càng làm, tôi càng thấy yêu công việc và gắn bó với nơi đây”. Với chị Bảo, Đèo Cả không chỉ là nơi làm việc, đó còn là nơi giúp chị trưởng thành, lấy chồng, sinh con và cũng là nơi chứng kiến những bước ngoặt quan trọng nhất của đời mình.
Còn chị Bùi Thị Kim Huế - nhân viên kế toán bắt đầu sự nghiệp trên công trường dự án Mai Sơn - Quốc lộ 45 từ năm 2022. Sau này khi được điều chuyển về văn phòng Hà Nội, dù môi trường làm việc thay đổi, nhưng niềm tự hào trong chị vẫn vẹn nguyên. “Tôi theo dõi từng dự án hoàn thành, từng tuyến cao tốc thông xe. Cảm giác rất tự hào khi biết mình là một phần trong đó”, chị Huế chia sẻ.
Theo chị, điều khiến mình gắn bó với Tập đoàn Đèo Cả không phải chỉ vì công việc ổn định, bởi ở nơi khác cũng có thể xin được việc làm kế toán, nhưng ở Đèo Cả chị thấy mình thuộc về một mái nhà hơn là một nơi làm việc.
Khi được hỏi vì sao gắn bó lâu năm với Tập đoàn, hầu hết những người phụ nữ ấy đều không nói về lương thưởng trước tiên. Họ nói về sự tôn trọng, về cơ hội học hỏi và về văn hóa Đèo Cả “Khát vọng - Kiên định - Tri ân”.
Có người nói “ở đây tôi tìm thấy giá trị của mình”, có người lại bảo “thanh xuân tôi ở đây, tôi không muốn rời đi”… Và cứ thế, giữa sắt thép và bê tông, đá, cát… những “đóa hồng” vẫn lặng lẽ nở rộ. Họ mềm mại nhưng không kém phần bản lĩnh, dịu dàng nhưng rất kiên cường, họ chọn ở lại, và chính sự gắn bó âm thầm nhưng bền bỉ ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của Tập đoàn Đèo Cả hôm nay.
Tin bài: Thiên Nam











