HỒI ỨC PHƯỢNG XƯA

07/06/2026     1482

Chiều ngày 03 tháng 6 năm 2026, tôi trở về Phú Yên, mảnh đất của tuổi thơ, của những mùa phượng đỏ và những năm tháng học trò không thể nào quên, để gặp lại bạn bè cùng khóa 1986 - 1989 và các thầy cô Trường Trung học Phổ thông Nguyễn Huệ năm xưa.

Đứng giữa sân trường, nhìn về phía lớp học cũ, tôi thấy hàng phượng vẫn còn đó, đang bắt đầu trổ những chùm hoa đầu mùa. Sắc đỏ ấy khiến tôi lặng đi. Đó không đơn thuần là màu hoa báo hiệu mùa hè. Đó là màu của tuổi học trò, màu của một thời trong veo, vụng dại, e ấp và không bao giờ trở lại.

Trong khoảnh khắc ấy, mùa hè năm xưa hiện về rõ mồn một. Mùa hè chia tay mái trường. Mùa hè chúng tôi rời những hàng ghế học trò để bước sang một hành trình khác, dài hơn, rộng hơn và nhiều va vấp hơn.

Ngày ấy, chúng tôi còn trẻ, còn nghèo, còn mang trong mình biết bao mơ mộng. Có những lá thư chuyền tay. Có những trang lưu bút viết vội trước giờ chia tay. Có những ánh mắt lưu luyến chưa kịp nói thành lời.

Có một cô bạn dễ thương nào đó mà mình từng quý mến, từng muốn ngỏ một điều gì đó, nhưng rồi lại ngập ngừng, vụng về, không đủ can đảm. Để rồi khi dòng đời đẩy đưa mỗi người mỗi ngả, mới hiểu rằng có những điều nếu để lỡ không nói thì sẽ mãi là một khoảng lặng trong ký ức.

Sau này, khi viết ca khúc “Ngỡ như em”, tôi có một câu: “Vội vàng tay giấu trao ngày ấy”. Đó là một câu rất nhỏ, nhưng chứa đựng cả một khoảng trời tuổi học trò. Cái “tay giấu” ấy là sự vụng về, e ấp, trong sáng của một thời mà tình cảm chưa kịp gọi thành tên. Có khi chỉ là một mảnh giấy, một lá thư, một dòng chữ, nhưng lại đủ để đi theo con người qua rất nhiều năm tháng.

Rời mái trường Nguyễn Huệ, tôi bước vào giảng đường Đại học nơi Sài Gòn sôi động, rồi bước tiếp vào cuộc vật lộn thực sự với cuộc sống. Từ một người con của Tuy Hòa, Phú Yên, tôi đi qua nhiều vùng đất, nhiều công trường, trải qua không ít thời điểm tưởng như mọi cánh cửa đều khép lại.

Rồi cùng anh em, cộng sự, trong đó có nhiều người cũng xuất phát từ mảnh đất Phú Yên nắng gió, chúng tôi từng bước gây dựng thương hiệu Đèo Cả, chinh phục những cung đường hiểm trở, tạo nên những đường hầm xuyên núi, biến những điều tưởng chừng không thể thành có thể.

Ngày trở về trường, tôi hiểu rằng nhiều người bạn năm nào giờ nhìn mình qua hình ảnh của một doanh nhân làm hạ tầng giao thông, một người đã kinh qua thương trường, công trường và những cuộc vật lộn không dễ gọi tên. Nhưng ít ai biết rằng, để có được sự mạnh mẽ ấy, có những năm tháng tôi phải học cách cất cảm xúc vào bên trong mình.

Trên thương trường, người ta không thể sống chỉ bằng cảm xúc.

Có lúc phải nén lại niềm vui.

Có lúc phải giấu đi nỗi buồn.

Có lúc phải giữ cho mình sự bình tĩnh trước áp lực tiền bạc, tiến độ, trách nhiệm và những biến động của thời cuộc.

Ở công trường, giữa nắng gió, bùn đất, đá núi, tiếng máy và những đêm trắng, con người lại càng phải trui rèn bản thân cứng cáp hơn, lì lợm hơn để không gục ngã trước gian khó.

Thương trường dạy tôi không được yếu lòng trước thất bại. Công trường dạy tôi không được chùn bước khi con đường phía trước còn chưa thông.

Nhưng chính những mùa phượng đỏ năm nào, những trang lưu bút đã úa màu thời gian, những lá thư học trò được trao nhau vội vàng và những rung động trong trẻo thuở ấy lại âm thầm gìn giữ trong tôi một phần mềm mại của tâm hồn.

Để giữa những bộn bề của cuộc sống, giữa áp lực của công việc và trách nhiệm, tôi vẫn còn biết bâng khuâng khi đứng trước sân trường xưa. Vẫn còn thấy lòng mình rung động trước một sắc phượng đầu mùa.

Càng đi xa, càng trải qua nhiều thăng trầm, tôi càng thấm thía rằng những năm tháng ở thị xã Tuy Hòa, những ngày dưới mái trường Nguyễn Huệ, những người bạn đồng trang lứa và những thầy cô đã tận tụy dạy dỗ chúng tôi nên người chính là hành trang quý giá nhất mà cuộc đời đã trao tặng.

Đó là nơi lưu giữ những ký ức đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ. Đó cũng là nơi nuôi dưỡng tri thức, nhân cách, ý chí và những khát vọng đầu tiên để tôi từng bước đi trên chặng đường dài phía trước.

Ở công trường, tôi học cách vượt khó.

Trên thương trường, tôi học cách chịu trách nhiệm.

Trong những thời khắc quyết định, tôi học cách trở nên mạnh mẽ hơn mình từng nghĩ.

Nhưng khi trở lại sân trường, đứng trước hàng phượng cũ, tôi lại hiểu thêm một điều: để trở thành người phi thường có khi dễ hơn nhiều so với việc được quay lại làm một người bình thường.

Người bình thường của những năm tháng ấy biết rung động trước một ánh mắt. Biết hồi hộp khi nhận một lá thư tay. Biết bối rối khi viết vài dòng lưu bút. Biết buồn khi tiếng trống trường vang lên sau tiết học cuối cùng.

Những điều tưởng như nhỏ bé ấy, theo năm tháng mới hiểu, lại chính là phần mềm mại và đẹp đẽ nhất trong tâm hồn mỗi con người.

Tôi đã đi qua nhiều mùa phượng của cuộc đời. Có những mùa phượng chứng kiến những công trình được khởi công, những tuyến đường được nối thông, những dự án vượt qua muôn vàn thử thách để cán đích.

Nhưng mùa phượng của tuổi học trò thì chỉ có một. Nó không trở lại, nhưng cũng chưa bao giờ mất đi. Nó vẫn ở đó, trong ký ức, trong giọng nói của những người bạn cũ, trong nụ cười và mái tóc đã bạc màu thời gian của thầy cô, trong ngôi trường đã chắp cánh cho những ước mơ đầu đời.

Có những tiếc nuối không khiến ta đau, mà khiến ta sống sâu sắc hơn. Tiếc rằng ngày ấy mình đã không can đảm hơn. Tiếc rằng có những điều đẹp đẽ không kịp nói thành lời. Tiếc rằng tuổi học trò đẹp đến mức mỗi lần ngoảnh lại, lòng mình không khỏi chùng xuống.

Nhưng có lẽ chính vì không trọn vẹn nên ký ức ấy mới còn nguyên. Nó không thuộc về hiện tại để phải nắm giữ. Nó cũng không thuộc về tương lai để chờ đợi. Nó thuộc về một miền rất riêng trong mỗi con người: miền của thanh xuân.

Ngày gặp lại bạn bè và thầy cô, tôi không chỉ gặp lại những con người của năm xưa. Tôi gặp lại chính mình của một thời còn rất trẻ. Một cậu học trò ở Tuy Hòa, Phú Yên, đứng trước mùa phượng đỏ, mang theo nhiều ước mơ, nhiều điều chưa nói và một trái tim còn nguyên vẹn niềm tin vào cuộc đời.

Từ ký ức ấy, tôi từng viết ca khúc “Ngỡ như em”, rồi nay là “Phượng xưa”. Không phải để níu kéo một điều đã qua, mà để tri ân những năm tháng đã làm nên mình. Tri ân mái trường. Tri ân thầy cô. Tri ân bạn bè. Tri ân cả những rung động đầu đời rất đỗi mong manh, rất đỗi trong trẻo, nhưng đủ sâu để vẹn nguyên trong ký ức suốt một đời người.

"...Phượng xưa còn đỏ trong tim,

Một trời Phú Yên, một thời áo trắng.

Dẫu tháng ngày trôi qua thầm lặng,

Vẫn có mùa hoa ở lại trong nhau.

Phượng xưa còn đỏ trong tim,

Xin gửi về trường xưa ngày trở lại.

Gửi tuổi trẻ, gửi người năm ấy,

Mùa phượng xưa còn đỏ trong tim..."

Mùa phượng xưa vẫn mãi rực đỏ trong tim tôi như thế.

Hồ Minh Hoàng